تتھا
ਤਥਾ
نیولی کرم کردا کدی اردھ تپ وچّ، کدی ہوم سریر جو لائے رہیا۔
کدی نکھی تپ شام تپ پوݨ بھکھی، سدا-برت نیمی چتّ لائے رہیا۔
کدی اردھ تپ ساس تپ گراس تپ نوں، کدی جوگ جتی چت لائے رہیا۔
کدی مست مکزوب لٹ ہو ستھرا، الپھ سیاہ متّھے اتّے لائے رہیا۔
آواز آیا بچّا رانجھݨا وو، تیرا صبح مکابلا آئے رہیا۔
ਨਿਉਲੀ ਕਰਮ ਕਰਦਾ ਕਦੀ ਅਰਧ ਤਪ ਵਿੱਚ, ਕਦੀ ਹੋਮ ਸਰੀਰ ਜੋ ਲਾਇ ਰਹਿਆ।
ਕਦੀ ਨਖੀ ਤਪ ਸ਼ਾਮ ਤਪ ਪੌਣ ਭਖੀ, ਸਦਾ-ਬਰਤ ਨੇਮੀ ਚਿੱਤ ਲਾਇ ਰਹਿਆ।
ਕਦੀ ਉਰਧ ਤਪ ਸਾਸ ਤਪ ਗਰਾਸ ਤਪ ਨੂੰ, ਕਦੀ ਜੋਗ ਜਤੀ ਚਿਤ ਲਾਇ ਰਹਿਆ।
ਕਦੀ ਮਸਤ ਮਕਜ਼ੂਬ ਲਟ ਹੋ ਸੁਥਰਾ, ਅਲਫ ਸਿਆਹ ਮੱਥੇ ਉੱਤੇ ਲਾਇ ਰਹਿਆ।
ਆਵਾਜ਼ ਆਇਆ ਬੱਚਾ ਰਾਂਝਣਾ ਵੋ, ਤੇਰਾ ਸੁਬ੍ਹਾ ਮੁਕਾਬਲਾ ਆਇ ਰਹਿਆ।
niuli karam karada kadi aradh tap vicch, kadi hom sarir jo lai rahiaa.
kadi nakhi tap sham tap paun bhakhi, sada-barat nemi chitt lai rahiaa.
kadi uradh tap sas tap garas tap nun, kadi jog jati chit lai rahiaa.
kadi masat makazub lat ho suthara, alaph siaah matthe utte lai rahiaa.
aavaz aaiaa baccha ranjhana vo, tera subha mukabala aai rahiaa.